VIẾT CHO NHỮNG NGÀY THÁNG LƯU VONG
những kẻ chúng con lạc mất quê
đêm đêm nỗi nhớ lại tìm về
những kẻ chúng con lạc mất quê
đêm đêm nỗi nhớ lại tìm về
viễn sứ ngàn xa,gọi đất mẹ
thương ôi!điệu nhớ dài lê thê
đất khách chúng con thật lẻ loi
đìu hiu ngã bóng phận đơn côi
người người cùng bước mà xa lạ
đâu chỉ quanh đây một giống nòi?
VIỆT NAM đất nước chúng con ơi!
hàng vạn trái tim đã nghẹn lời
đất mẹ khổ đau không nói hết
đói nghèo vẫn mãi trôi qua đời
.
con tìm về lại mái trường xưa
cái thủa ngây thơ còn tắm mưa
sâu trong dĩ vãng như còn đấy
bao luyến thương kia nói chẳng vừa?
nhớ sao tiếng dế những ngày hè
cánh phượng nhẹ du theo tiếng ve
hàng ghế đá ai cười khúc khích
ánh nhìn len lén khuất hàng tre
canh ba gà gáy, cha ra đồng
mẹ dậy trông đèn đi chợ sông
con còn ngủ nướng nên nào biết?
cha mẹ đi cùng cái lạnh đông...
đất VIỆT ơi!con mãi nhớ thương
nhớ sao trong bóng trăng quê hương
nhớ điệu ca dao mãi dịu ngọt
bờ môi vẫn ấm những đêm trường
nhớ thôi điệu hát ngân câu hò
ta gặp nhau trên một chuyến đò
nam thanh nữ tú vùng sông nước
mùa lúa đơm bông chuyện nhỏ to
ĐÀ LẠT ơi!ta vẫn mộng mơ
hàng thông xanh,cái thuở nên thơ
chân bước bên ai,chiều phố cũ
sương mù phủ kín cánh tay hờ
về lại tây đô,người nhớ gì?
NINH KIỀU,em đấy tuổi xuân thì
tay áo bà ba,em nghịch nước
cho hồn ngơ ngản phút chia ly
nhớ quá SÀI GÒN chốn mỹ miều
chàng trai,cô gái nói thương yêu
kìa ánh đèn vàng nghiêng phố thị
bóng chung một bóng,ngả liêu xiêu
ta tìm về lại biển NHA TRANG
chiều dổ hoàng hôn chẳng bóng nàng
con sóng hát gì theo nhịp vỗ
cho hồn vương vấn lại mơ màng...
ta tìm về lại đất THĂNG LONG
chuyện cũ rồi,em có nhớ không?
mùa thu HÀ NỘI như còn đấy
từng chiếc lá vàng,ấm dạ mong
xa quê buồn lắm HUẾ ta ơi!
bến NGỰ yêu thương vẫn gọi mời
dòng HƯƠNG phiêu lãng chiều THIÊN MỤ
ôm cột TRÀNG TIỀN nhớ tím trời...
chúng con những kẻ lạc quê hương
áo mặc còn đầy vương bụi đường
đất VIỆT xa xăm đành dạ nhớ
niềm riêng ai thấu,có ai thương?
thương ôi!điệu nhớ dài lê thê
đất khách chúng con thật lẻ loi
đìu hiu ngã bóng phận đơn côi
người người cùng bước mà xa lạ
đâu chỉ quanh đây một giống nòi?
VIỆT NAM đất nước chúng con ơi!
hàng vạn trái tim đã nghẹn lời
đất mẹ khổ đau không nói hết
đói nghèo vẫn mãi trôi qua đời
.
con tìm về lại mái trường xưa
cái thủa ngây thơ còn tắm mưa
sâu trong dĩ vãng như còn đấy
bao luyến thương kia nói chẳng vừa?
nhớ sao tiếng dế những ngày hè
cánh phượng nhẹ du theo tiếng ve
hàng ghế đá ai cười khúc khích
ánh nhìn len lén khuất hàng tre
canh ba gà gáy, cha ra đồng
mẹ dậy trông đèn đi chợ sông
con còn ngủ nướng nên nào biết?
cha mẹ đi cùng cái lạnh đông...
đất VIỆT ơi!con mãi nhớ thương
nhớ sao trong bóng trăng quê hương
nhớ điệu ca dao mãi dịu ngọt
bờ môi vẫn ấm những đêm trường
nhớ thôi điệu hát ngân câu hò
ta gặp nhau trên một chuyến đò
nam thanh nữ tú vùng sông nước
mùa lúa đơm bông chuyện nhỏ to
ĐÀ LẠT ơi!ta vẫn mộng mơ
hàng thông xanh,cái thuở nên thơ
chân bước bên ai,chiều phố cũ
sương mù phủ kín cánh tay hờ
về lại tây đô,người nhớ gì?
NINH KIỀU,em đấy tuổi xuân thì
tay áo bà ba,em nghịch nước
cho hồn ngơ ngản phút chia ly
nhớ quá SÀI GÒN chốn mỹ miều
chàng trai,cô gái nói thương yêu
kìa ánh đèn vàng nghiêng phố thị
bóng chung một bóng,ngả liêu xiêu
ta tìm về lại biển NHA TRANG
chiều dổ hoàng hôn chẳng bóng nàng
con sóng hát gì theo nhịp vỗ
cho hồn vương vấn lại mơ màng...
ta tìm về lại đất THĂNG LONG
chuyện cũ rồi,em có nhớ không?
mùa thu HÀ NỘI như còn đấy
từng chiếc lá vàng,ấm dạ mong
xa quê buồn lắm HUẾ ta ơi!
bến NGỰ yêu thương vẫn gọi mời
dòng HƯƠNG phiêu lãng chiều THIÊN MỤ
ôm cột TRÀNG TIỀN nhớ tím trời...
chúng con những kẻ lạc quê hương
áo mặc còn đầy vương bụi đường
đất VIỆT xa xăm đành dạ nhớ
niềm riêng ai thấu,có ai thương?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét