https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg4irOFh-FWA14tuy2ziAUbq_7HkOP278Ph846OE4_YB-w1rzFIiUipZiW4U5i4-Z83ilZKDHdb9S6rEtnS52JyXgIHy2p25Y3HdK4YSIRhCTfVGlMJwxHgLtj_FTKKwFqkUZD5iY3ofFhD/s1600/dragon-yellow2.gif

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012


NHỚ MẸ HIỀN


NHỚ MẸ HIỀN


Buồn lắm mẹ ơi, đêm trường viễn xứ
Con nhớ nhung hoài tiếng mẹ hiền ru
Thương mẹ lắm, giờ đây xa cách mãi
Chuyện tao phùng biền biệt cõi thiên thu!
Buổi ra đi nhìn mẹ già yếu lắm
Lệ lưng tròng rưng rức nhói buồng tim
Đường thiên lý quê người xa thăm thẳm
Con lạc loài biền biệt tựa bóng chim.
Con biết mẹ khóc chiều thu lá đổ
Mẹ mong chờ khi phượng đỏ đầy sân
Gió bấc về thương con buồn xứ lạnh
Cảnh xuân tàn mẹ vò võ bâng khuâng!
Con lưu lạc nửa đời xa cách mẹ
Như trùng dương thuyền mất dấu hải đăng
Ôi mờ mịt giữa đêm trường cô lẻ
Càng hãi hùng chợt thấy ánh sao băng.

QUÊ HƯƠNG VÀ KÝ ỨC TUỔI THƠ

Chùm thơ "Nhớ quê hương" và "Kí ức tuổi thơ"

Nhớ Quê hương



Xa quê mới thấy nhớ nhà

Nhớ đàn em nhỏ nhớ mẹ già thân thương

Nhớ em dáng nhỏ bên nương

Nhớ anh cu tí dưới mương lội bùn

Nhớ chiều vàng vọt khói hun

Nhớ màu mây trắng nắng ngun ngút trời

Ai về cho nhắn đôi lời

Tiếng quê tha thiết thiếu thời không phai

Ai về trong buổi sớm mai

Cho ta gửi nhắn thêm vài điều thôi

Ai về trong tiếng mưa rơi

Giang tay đón lấy giọt mời quê hương

Ai về thăm lại con đường

Bờ tre hồn hậu con mương trung tình

Cây đã bến nước sân đình

Theo năm theo tháng đượm tình chốn quê.



Ký ức tuổi thơ



Tôi trở về với tuổi thơ xưa

Nơi bờ ao bát ngát bóng dừa

Hàng tre kẽo kẹt ru con ngủ

Tiếng sáo diều vi vút đón gió trưa.



Tuổi thơ tôi là những ngày đến trường

Tuổi học trò nói nhẹ tiếng yêu đương

Trò chơi đuổi bắt qua mương

Con giun con dế bên đường hò reo.



Tuổi thơ nắng cháy lưng đèo

Tuổi thơ róc rách suối reo rì rào.

Tuổi thơ đi chợ vắng teo

Tuổi thơ nhớ lắm những cảnh nghèo

Tuổi thơ là những ngày nắng tanh teo.



Mẹ cắm cây mạ

Ứớt vã mồ hôi

Nước dưới chân sôi

Bầu trời đổ nước

Cò bay chấp chới

Ngược gió về đâu

Chú bé chăn trâu

Dây trão qua cầu

Ngả đầu tìm cóc

Mấy cô gánh thóc

Mấy chị gánh phân

Vội bước tần ngân

Bóng khuất xa dần

Đi về cuối xóm



Những đêm đom đóm

Khóm trúc bông lau

Rủ rỉ tai nhau

Mo cau kéo đế.

Nhưng đêm tìm dế

Gọi mế đi đâu

Hò nhau đuổi bắt.



Tuổi thơ là những trang giấy trắng, lọ mực đen

Tà áo thướt tha, giấy khen thành tích

Tiếng cười khúc khích

Chúm chím lõn cau

Cho nhau kiến thức.





Tôi lại trở về với tuổi thơ xưa

Nơi bất chợt chiều mưa kéo về

Rào rào tí tách

Nước giỏ đầy hiên

Đồng ruộng than phiền

Cô tiên chẳng giúp



Bên kia tuổi thơ tôi có một mẹ hiền

Có một mái nhà tranh, trái tim yêu trẻ

Có đàn em nhỏ

Có giỏ tôm quê

Có con đê dài nằm ngủ

Cha đi cày cuốc giữa đồng

Đêm về nằm ngủ chiếu chẳng không.



À ơi! bao giờ con mới trưởng thành

Trở về quê mẹ xây thành nguy nga.



Tôi về với tuổi thơ ngân nga

Có tiếng mẹ ru câu hát của bà

Có dáng hình người quê ta lao động

Năm nắng mười mưa vẫn đủ đầy.



Tuổi thơ tôi gợi nhớ những làng nghề

Đường kim mũi chỉ dệt cảnh quê

Để mỗi mùa chảy hội về

Ta được say ngắm từng khuôn mặt

Từng nụ cười

Tùng vành môi, từng nụm tóc.



Trên đường về quê mẹ hôm nay

Hai đất mới cỏ may mọc đầy

Tường vôi ngói mới ai xây

Trông xa như thể xa đây mà gần

Bước chân vội bước tần ngần

Tần ngần cho tuổi thơ mãi gần quê hương.

Hồ Phương Phúc

Lớp Báo in K.29A1
Học viện Báo chí và Tuyên truyền

VIẾT CHO NHỮNG NGÀY THÁNG LƯU VONG


VIẾT CHO NHỮNG NGÀY THÁNG LƯU VONG
những kẻ chúng con lạc mất quê

đêm đêm nỗi nhớ lại tìm về

viễn sứ ngàn xa,gọi đất mẹ

thương ôi!điệu nhớ dài lê thê



đất khách chúng con thật lẻ loi

đìu hiu ngã bóng phận đơn côi

người người cùng bước mà xa lạ

đâu chỉ quanh đây một giống nòi?



VIỆT NAM đất nước chúng con ơi!

hàng vạn trái tim đã nghẹn lời

đất mẹ khổ đau không nói hết

đói nghèo vẫn mãi trôi qua đời

.

con tìm về lại mái trường xưa

cái thủa ngây thơ còn tắm mưa

sâu trong dĩ vãng như còn đấy

bao luyến thương kia nói chẳng vừa?



nhớ sao tiếng dế những ngày hè

cánh phượng nhẹ du theo tiếng ve

hàng ghế đá ai cười khúc khích

ánh nhìn len lén khuất hàng tre



canh ba gà gáy, cha ra đồng

mẹ dậy trông đèn đi chợ sông

con còn ngủ nướng nên nào biết?

cha mẹ đi cùng cái lạnh đông...



đất VIỆT ơi!con mãi nhớ thương

nhớ sao trong bóng trăng quê hương

nhớ điệu ca dao mãi dịu ngọt

bờ môi vẫn ấm những đêm trường

nhớ thôi điệu hát ngân câu hò

ta gặp nhau trên một chuyến đò

nam thanh nữ tú vùng sông nước

mùa lúa đơm bông chuyện nhỏ to



ĐÀ LẠT ơi!ta vẫn mộng mơ

hàng thông xanh,cái thuở nên thơ

chân bước bên ai,chiều phố cũ

sương mù phủ kín cánh tay hờ



về lại tây đô,người nhớ gì?

NINH KIỀU,em đấy tuổi xuân thì

tay áo bà ba,em nghịch nước

cho hồn ngơ ngản phút chia ly



nhớ quá SÀI GÒN chốn mỹ miều

chàng trai,cô gái nói thương yêu

kìa ánh đèn vàng nghiêng phố thị

bóng chung một bóng,ngả liêu xiêu



ta tìm về lại biển NHA TRANG

chiều dổ hoàng hôn chẳng bóng nàng

con sóng hát gì theo nhịp vỗ

cho hồn vương vấn lại mơ màng...

ta tìm về lại đất THĂNG LONG

chuyện cũ rồi,em có nhớ không?

mùa thu HÀ NỘI như còn đấy

từng chiếc lá vàng,ấm dạ mong



xa quê buồn lắm HUẾ ta ơi!

bến NGỰ yêu thương vẫn gọi mời

dòng HƯƠNG phiêu lãng chiều THIÊN MỤ

ôm cột TRÀNG TIỀN nhớ tím trời...



chúng con những kẻ lạc quê hương

áo mặc còn đầy vương bụi đường

đất VIỆT xa xăm đành dạ nhớ

niềm riêng ai thấu,có ai thương?